Giấc mơ Mỹ của Tony Trivisonno - Chia sẻ - Hướng nghiệp - Khởi nghiệp

Giấc mơ Mỹ của Tony Trivisonno

Tony Trivisonno đến từ một nông trại cằn cỗi ở Ý, đâu đó phía nam Roma. Tôi không biết khi nào và làm cách nào anh đến được Mỹ. Nhưng một buổi chiều tôi trông thấy anh đứng trên lối vào nhà xe của tôi. Anh cao khoảng 1,7m và ốm.

“Tôi sẽ cắt cỏ cho vườn nhà ông”. Anh nói, thứ tiếng anh thật khó nghe.

Tôi hỏi tên anh. “Tony Trivisonno”, anh trả lời. “Tôi sẽ cắt cỏ cho ông”. Tôi nói với Tony là tôi không đủ tiền thuê người làm vườn đâu.

“Tôi sẽ cắt cỏ cho vườn nhà ông”, anh lặp lại vài lần nữa rồi bước đi. Tôi vào nhà và thấy không vui. Vâng, những ngày suy thoái thật khó khăn, nhưng làm sao tôi từ chối một người đến giúp mình.

Tối hôm sau, khi tôi về nhà thì cỏ trong vườn đã được cắt, lối đi cũng được dọn dẹp sạch sẽ. Tôi hỏi vợ tôi chuyện gì thế.

“Một người đàn ông vào nhà xe, lấy máy cắt cỏ và dọn dẹp khu vườn”, cô trả lời. “Em tưởng anh thuê anh ta”. Tôi kể cho cô nghe câu chuyện tối hôm đó và cảm thấy lạ khi không thấy anh đả động đến tiền nong.

Hai ngày sau, quá bận rộn, tôi quên khuấy Tony. Tôi đang cố gắng gầy dựng lại sự nghiệp và đưa công nhân trở lại nhà máy. Nhưng đến thứ sáu, tôi lại gặp Tony sau nhà xe, tôi khen anh đã làm việc rất tốt.

“Tôi sẽ cắt cỏ”, anh nói. Tôi xoay sở để trả cho anh một khoản tiền nhỏ hàng tuần và mỗi ngày Tony sẽ trông nom mảnh vườn và làm một số việc vặt khác. Vợ tôi nói anh rất sẵn lòng giúp đỡ mỗi khi cô cần khiêng vật nặng hay sửa chữa đồ đạc.

Hạ qua thu về mang theo những cơn gió lạnh. Một tối, Tony nói với tôi: “Ông Crew, sắp có tuyết rồi. Mùa đông đến, ông cho tôi dọn tuyết trong nhà máy nhé”. À, thì ra đó là mong muốn lâu nay của anh. Dĩ nhiên, Tony nhận được việc làm trong nhà máy.

Thời gian dần trôi, khi nghe tôi hỏi về Tony, phòng nhân sự trả lời rằng anh làm việc rất tốt.

Một ngày nọ, tôi gặp Tony ở chỗ cũ sau nhà xe. Anh nói: “Tôi muốn làm công nhân học việc”. Chúng tôi có một xưởng học việc khá tốt để đào tạo công nhân nhưng tôi nghi ngờ không biết anh có thể đọc được bản vẽ thiết kế và trắc vị kế để làm công việc có tính chính xác cao không. Nhưng làm sao tôi có thể làm anh thất vọng được?

Tony xin giảm lương để được học việc. Vài tháng sau, tôi nhận được bản báo cáo nói anh đã trở thành một thợ nghiền có tay nghề. Anh đã học được cách đọc khoảng cách một phần một triệu inch trên trắc vị kế và điều khiển chính xác chiếc máy nghiền có mũi kim cương. Vợ chồng tôi hài lòng cảm thấy đây là một kết thúc có hậu cho câu chuyện.

Một hai năm trôi qua và tôi gặp lại Tony ở chỗ cũ. Tôi hỏi thăm về công việc của anh và hỏi anh cần gì.

“Ông Crew, tôi muốn mua nhà”. Anh nói. Ở ngoại ô thành phố anh tìm được một căn nhà gần như đổ nát.

Tôi gọi điện cho một người bạn làm ở ngân hàng, hỏi xem họ có cho vay tiền theo diện bảo lãnh không. Anh trả lời chưa bao giờ họ cho vay như thế và họ không thể làm thế. Tôi thuyết phục anh rằng Tony là một công nhân chăm chỉ, tôi có thể đảm bảo điều đó, rằng họ sẽ không mất đâu. Anh ta sẽ làm việc ở đây ba năm. Ít nhất anh cũng sẽ trả tiền lời.

Miễn cưỡng, ngân hàng đưa cho Tony một món vay trọn gói 2000 đô la để mua nhà. Tony sướng run người, từ đó bất kỳ vật dụng bỏ đi nào trong nhà chúng tôi, từ cửa kính vỡ, thanh kim loại hay thùng giấy… Tony đều gom lại và mang đi.

Độ hai năm sau, tôi gặp lại Tony ở nơi hẹn quen thuộc. Trông anh ta săn chắc hơn và rất tự tin.

“Ông Crew, tôi đã bán nhà, được 8000 đô la”. Anh tự hào nói.

Tôi kinh ngạc: “Nhưng Tony này, anh sẽ sống sao nếu không còn nhà ở?”

“Ông Crew, tôi mua một trang trại”.

Chúng tôi ngồi lại nói chuyện. Tony nói với tôi rằng có được một nông trại là ước mơ của anh. Anh thích cà chua, ớt và các thứ khác quen thuộc với khẩu vị người Ý. Anh đã đưa vợ và các con về lại Ý. Anh đã lùng kiếm khắp nơi và tìm được một mảnh vườn nhỏ bỏ trống có một căn nhà và một nhà kho. Hiện anh đang chuyển nhà đến ở nông trại.

Không lâu sau, một chiều thứ bảy, Tony diện thật bảnh đến nhà tôi, đi cùng một người đàn ông Ý.

Anh đã thuyết phục người bạn thuở nhỏ của anh đến Mỹ và hiện nay đang bảo trợ anh ta. Anh kể rằng khi họ đến nông trại, người bạn của anh sững người ra và nói: “Tony, anh là một triệu phú rồi”.

Saiu đó trong chiến tranh, tôi nhận được một tin nhắn, Tony đã ra đi.

Tôi bảo cấp dưới báo tin cho gia đình anh và đến xem thử mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa chưa. Họ nhìn thấy cánh đồng xanh màu rau quả, một ngôi nhà nhỏ xinh xắn và đơn giản. Đậu trong sân là một chiếc máy kéo và một chiếc xe hơi còn tốt. Những đứa trẻ được học hành tử tế và đã đi làm. Tony không thiếu nợ ai một xu nào.

Sau khi anh qua đời, tôi ngày càng nghĩ nhiều về sự nghiệp của anh. Hình ảnh anh lớn dần lên trong suy nghĩ của tôi. Cuối cùng tôi thấy anh ngang hàng với những nhà tư bản công nghiệp Mỹ vĩ đại nhất.

Họ đều thành công theo những cách thức giống nhau với những nguyên tắc giống nhau: biết nhìn xa, kiên nhẫn, tự chủ, lạc quan, tự trọng và hơn hết là tính trung thực.

Tony không khởi nghiệp từ những nấc thang đầu tiên, anh bắt đầu từ dưới đó nữa. Câu chuyện của Tony thì quá nhỏ bé so với những câu chuyện vĩ đại của những nhà tư bản, nhưng cả hai giống nhau ở chỗ: có an cư mới lạc nghiệp. Điều khác biệt duy nhất là chỗ bạn đặt dấu thập phân.

Tony Trivisonno đến Mỹ để tìm kiếm giấc mơ Mỹ nhưng anh không tìm thấy nó, anh đã tự tạo ra nó. Tất cả những gì anh có là 24 giờ quý giá mỗi ngày và anh đã không phung phí một phút nào.

Frederick C. Crawford
Những câu chuyện tuyệt vời trong cuộc sống – NXB Tổng hợp TP.HCM

  • Ý kiến phản hồi
  • Facebook

Tin mới hơn

Bản quyền 2013-2016 © Huongnghiep.Vn. Email liên hệ: huongnghiepvn@gmail.com

Trang chủ Giới thiệu Liên hệ Về đầu trang
piano giá rẻ piano cũ giá piano cũ