Ai chọn lối nào? - Học tập - Việc làm - Hướng nghiệp - Khởi nghiệp

Ai chọn lối nào?

Sau mấy năm ồn ào về chuyện cải cách sâu rộng trong ngành giáo dục, với biết bao nhiêu lời nói hoa mỹ, thì thực chất vẫn còn có tình trạng phải vào đại học bằng được, bất kể nó là cái trường gì.


Nhiều phụ huynh và thí sinh có tâm lý phải vào đại học bằng được, bất kể trường gì.

Bà chị họ tôi gọi điện từ dưới quê lên cho tôi thông báo : đứa cháu tôi, con gái út của chị năm nay sẽ nối gót anh chị nó nộp hồ sơ xét tuyển đại học. Thế là anh chị tôi bây giờ đã có thể thở phào nhẹ nhõm, có khi lại còn thu xếp được thời gian đi thăm họ hàng hai bên, thăm bạn bè đã lâu chưa gặp ấy chứ.

Nhà có ba đứa con, hai đứa đỗ đại học rồi, giờ chỉ còn đứa út ngoan ngoãn học hành còn giỏi hơn hai đứa trước, bảo sao mà không mừng. Thế nhưng nghe giọng chị tôi ngập ngừng có vẻ băn khoăn, tôi bèn gặng hỏi thì vỡ lẽ ra rằng giống như hai đứa trước, anh chị khuyên con bé út nộp hồ sơ vào hai trường mà nó không nghe, nhất định chỉ nộp hồ sơ một trường. "Mà chị khuyên nó nộp hồ sơ vào những trường nào?" - "Thì Ngân hàng với Y Dược chú ạ". À, ra thế.

Không rõ hệ thống giáo dục nước nhà hiện nay có tác động tới đâu đến việc định hướng cho học sinh bậc học phổ thông. Thế nhưng cứ theo góc độ mà tôi đang nhìn thì thấy lạ lùng. Lạ ở chỗ là ví dụ như con bé cháu tôi, giả sử nó muốn học Kinh tế và Ngân hàng, Ngân hàng và Thương mại, hoặc tệ hơn đi, thì học Tổng hợp (để học môn Hóa, môn Sinh) và Y Dược, ít nhất các cặp trường ấy còn có điểm tương đồng về chuyên môn hẹp.

Chứ học Ngân hàng dính dáng tới tiền nong, một việc chẳng có liên quan gì tới Y Dược, một ngành học nhằm đào tạo người chăm sóc sức khỏe và chữa bệnh cho người khác.

Hỏi lại cô cháu gái, tôi được biết rằng nó sẽ nộp hồ sơ vào Y Dược. Còn cái trường Ngân hàng mà bố mẹ nó khuyên là để phòng khi... trượt Y Dược mà thôi (vì trường Y Dược thường lấy điểm chuẩn khá cao).

Vấn đề là khi cháu tôi đã định học Y Dược, nghĩa là nó có thiên hướng, nó thích, hoặc nó cảm thấy nó có năng khiếu về lĩnh vực đó. Mà phàm ở đời, người ta chỉ có thể thành công nếu được học, được làm ở đúng lĩnh vực mà mình thích nhất, giỏi nhất, có năng khiếu nhất.

Thành ra chỉ mong nó đỗ cái trường mà nó ưa thích kia. Chứ lỡ may nó trượt Y Dược mà đậu cái trường thứ hai, thì ngành Ngân hàng nước nhà hẳn có thêm một nhân viên xoàng xĩnh về chuyên môn, lại chưa chắc đã có lòng yêu nghề, bởi đó vốn không phải là con đường mà cháu tôi đã chọn lúc đầu đời.

Thế là, sau mấy năm ồn ào về chuyện cải cách sâu rộng trong ngành giáo dục, với biết bao nhiêu lời nói hoa mỹ, thì thực chất vẫn còn có tình trạng phải vào đại học bằng được, bất kể nó là cái trường gì, như trường hợp của cô cháu tôi (và tôi biết rằng những trường hợp như thế nhiều lắm).

Nghĩ mà thấy hãi. Vì người ta khó mà hy vọng gì nhiều ở một xã hội lắm thầy kém, ít thợ giỏi. Chết một nỗi, căn bệnh ấy không hẳn là bệnh háo danh như lâu nay người ta thường chỉ trích.

Xuân Anh (vntinnhanh.vn – 08/08/2016)

  • Ý kiến phản hồi
  • Facebook

Tin mới hơn

Bản quyền 2013-2016 © Huongnghiep.Vn. Email liên hệ: huongnghiepvn@gmail.com

Trang chủ Giới thiệu Liên hệ Về đầu trang
piano giá rẻ piano cũ giá piano cũ